bán gạch không nung, gạch không nung, gach khong nung, gạch block, gach xi mang cot lieu, cát nhân tạo, giá gạch không nung, gạch xi mang cốt liệu

CẦN KHÔI PHỤC CÁC LÀNG NGHỀ TRUYỀN THỐNG PHỤC VỤ DU LỊCH BÀ RỊA –VŨNG TÀU

Du lịch làng nghề truyền thống là một loại hình du lịch văn hóa mà qua đó du khách được cảm nhận các giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể có liên quan mật thiết đến một làng nghề cổ truyền của một quốc gia, dân tộc.  Bà Rịa - Vũng Tàu hiện có rất ít làng nghề truyền thống, trong đó có một số làng nghề nổi tiếng như: làm Bánh Hỏi, bánh Tét Bắp, Bánh Tráng, làng Rượu Hòa Long, làm mỹ nghệ từ sò ốc…những làng nghề này như một hình ảnh đầy bản sắc, khẳng định nét riêng biệt, độc đáo không thể thay thế của địa phương. Tuy nhiên hiện nay các làng nghề truyền thống tại BR-VT đang rơi vào cảnh “đìu hiu”, sản xuất cầm chừng, thậm chí có những làng nghề đang đứng trước nguy cơ thất truyền. 
Một cơ sở đúc đồng truyền thống đơn lẻ tại huyện Long Điền
Du lịch làng nghề truyền thống đang ngày càng hấp dẫn du khách và hiện là một hướng phát triển du lịch của nhiều quốc gia. Bên cạnh những lợi ích kinh tế - xã hội, hình thức du lịch này còn góp phần bảo tồn và phát huy những bản sắc văn hóa độc đáo của từng vùng miền, địa phương. Theo dòng lịch sử trên 300 năm hình thành và phát triển, BR-VT là vùng giao thoa của nhiều nền văn hóa, tín ngưỡng khác nhau, đặc thù trên đã tạo ra những phong tục, tập quán, đời sống văn hóa vô cùng đặc sắc, trong đó phải kể đến giá trị truyền thống của các làng nghề, dẫu trải qua nhiều thăng trầm nhưng sản phẩm được làm ra từ các làng nghề truyền thống của địa phương vẫn hiện hữu. Tuy nhiên hiện nay các làng nghề đang đứng bên bờ vực bị “mai một”. Sau những chuyến khảo sát thực tế tại các làng nghề truyền thống, chúng tôi được nghe nhiều băn khoăn, trăn trở của cán bộ địa phương và của chính những người thợ, người dân trực tiếp làm nghề. Một trong những vấn đề mà nhiều làng nghề đang rất bí trong mở rộng quy mô là mặt bằng sản xuất, vốn và cơ sở vật chất.
Chị Trần Thị Tư - hộ dân làm Bánh Tráng tại huyện Long Điền cho biết: Bánh Tráng là sản phẩm đã được rất nhiều người biết đến, mỗi ngày hộ của chị đổ được khoảng 1.500 chiếc với 2 lao động thường xuyên, các công đoạn làm ra sản phẩm rất vất vả nên sản xuất đến đâu, thì được tiêu thụ hết đến đó. Tuy nhiên mỗi ngày hộ của chị chỉ lãi được 60 đến 70 ngàn đồng không đủ chi phí trang trải cho gia đình, chưa kể đến nếu làm bánh gặp phải những ngày mưa thì bánh có thể bị hỏng và sản xuất thua lỗ là điều dễ hiểu và chị không thể mở rộng quy mô vì diện tích đất quá chật hẹp nếu sản xuất ra nhiều cũng không có mặt bằng để phơi bánh.
không có mặt bằng nên bánh tráng phải phơi bên lề đường phục vụ du khách tham quan
Chị Tô Thị Kiều - hộ dân làm Bánh Tét Bắp tại huyện Đất Đỏ cho biết: Bánh Tét Bắp là sản phẩm truyền thống và được nhiều người yêu thích, hộ của chị đã duy trì nghề được 55 năm nhưng hiện nay cũng chỉ có 5 lao động thường xuyên sản xuất bánh vì sản phẩn làm ra phụ thuộc vào mùa vụ, chủ yếu là chỉ làm được từ tháng 4 đến tháng 7 vì chất lượng của sản phẩm phụ thuộc vào khâu chọn bắp nên những tháng trái mùa không có bắp đủ tiêu chuẩn để sản xuất bánh, bánh làm ra cũng chỉ giữ được 2 ngày nên hộ của chị không thể sản xuất thường xuyên mà chỉ làm theo đơn đặt hàng với số lượng lớn, khâu sản xuất chủ yếu diễn ra vào ban đêm nên khó khăn cho khách muốn tham quan, và du khách đến tham quan cũng không có không gian để trải nghiệm thực tế nên dần cũng ít du khách ghé thăm và doanh thu từ nghề không được ổn định.
Trải nghiệm làm bánh trong không gian chật hẹp
Ông Trương Văn Hiền - trưởng Ấp An Hòa, An Ngãi, Long Điền cho biết: hiện nay nghề làm Bánh Tráng đang gặp rất nhiều khó khăn, cái khó nhất vẫn là không có vốn để trang trải sản xuất, nhiều hộ dân muốn duy trì nghề làm bánh nhưng không đủ kinh phí để sắm cơ sở vật chất mà phải đi thuê, mượn nên có nhiều hộ đã bỏ nghề hiện trong làng có 5 ấp nhưng chỉ có khoảng 3 ấp là còn duy trì nghề, nhưng các hộ chủ yếu sản xuất nhỏ lẻ, thiếu mặt bằng để mở rộng kinh doanh. Chúng tôi mong muốn có đủ mặt bằng tập trung để vừa có điều kiện mở rộng quy mô, vừa đảm bảo môi trường. Nhưng với thực tế hiện nay của địa phương, giải quyết vấn đề này không hề đơn giản.
Theo ý kiến của các đơn vị lữ hành tại BR-VT, các làng nghề ở địa phương hiện chưa thể thu hút được du khách, tại các điểm gọi là làng nghề thì còn thiếu từ ‘làng” bởi chủ yếu các hộ dân kinh doanh nhỏ lẻ, nằm rải rác, các khâu sản xuất chưa đảm bảo vệ sinh môi trường, không gian chật hẹp du khách ghé vào không có chỗ nghỉ chân, không được trải nghiệm, không có sản phẩm trưng bày để tham quan... Đó là những tồn tại trước mắt cần có biện pháp khắc phục nếu như BR-VT muốn khai thác làng nghề như một điểm đến du lịch.
Theo kết quả khảo sát các di tích, điểm tham quan và các làng nghề của Trung Tâm Thông tin và Xúc tiến Du lịch tỉnh cùng một số cơ quan, phòng ban liên quan. Trong mấy năm gần đây : "sau khi công tác khảo sát kết thúc, Trung tâm đã tiến hành tổng hợp ý kiến đánh giá của các thành viên đoàn, từ đó sẽ chọn lọc điểm đến có hướng đầu tư, tôn tạo, mở rộng không gian, bổ sung các dịch vụ đi kèm phù hợp để tạo thành điểm đến hấp dẫn, trong đó chú trọng vào một số làng nghề truyền thống tại địa phương, đề xuất giải pháp tôn tạo, đầu tư phát triển, đưa vào khai thác, phục vụ du lịch, góp phần đa dạng hóa và làm phong phú thêm chương trình du lịch cho khách tham quan tại Bà Rịa -Vũng Tàu".
Vực dậy làng nghề truyền thống là vấn đề cần được quan tâm ưu tiên hiện nay. Đầu tiên cần tập trung quyết liệt là quy hoạch các làng nghề và đầu tư xây dựng hoàn thiện hạ tầng các làng nghề để khôi phục, mở rộng quy mô, phát triển sản xuất. Nếu đem so sánh làng nghề ở BR-VT với các làng nghề nổi tiếng như làng gốm Bát Tràng - Hà Nội, làng đá Mỹ nghệ Non nước- Đà Nẵng… thì làng nghề tại BR-VT cần phải khôi phục, quy hoạch lại từ khâu nhỏ nhất. Bởi các hộ dân trong các làng nằm rải rác, cách tổ chức tự phát, sản xuất không có định hướng cụ thể và công tác hướng dẫn, quy hoạch từ phía cơ quan quản lý còn rất mờ nhạt… Vì vậy trước mắt cơ quan quản lý nhà nước cần chọn lọc một số làng nghề truyền thống có thể khôi phục bao gồm những làng nghề sản xuất các mặt hàng truyền thống mà khách du lịch có thể thưởng thức và mua về làm quà lưu niệm. Cụ thể có những chính sách ưu đãi về vốn, để người dân có điều kiện đầu tư phát triển nghề truyền thống, quy hoạch lại không gian sản xuất của làng, mở rộng quy mô, hỗ trợ hạ tầng kỹ thuật; tìm kiếm thị trường, xây dựng thương hiệu, giới thiệu, quảng bá sản phẩm; xây dựng vùng nguyên liệu; hướng dẫn giải quyết vấn đề môi trường cho các làng nghề, hỗ trợ các làng nghề tiếp cận và liên kết với các công ty lữ hành để quảng bá và đưa  vào các tour du lịch hướng dẫn du khách đến tham quan, tìm hiểu…Bên cạnh đó, các ngành chức năng cần có các chính sách cụ thể cho từng nghề, cũng như quan tâm hơn đến công tác tập huấn tay nghề, đào tạo nguồn nhân lực; đẩy nhanh ứng dụng các tiến bộ khoa học kỹ thuật vào sản xuất; đẩy mạnh liên doanh, liên kết trong sản xuất… để phát triển làng nghề truyền thống.
Bức tranh làng nghề truyền thống tại BR-VT hiện rất “ảm đạm”, cần được quan tâm đúng mức. Đây thực sự là điều cần thiết, bởi khi các làng nghề phát triển bền vững không chỉ thu được nguồn lợi kinh tế cao mà còn giúp ngành du lịch phát triển và qua đó tạo điều kiện để thúc đẩy nền kinh tế địa phương./.

THÚY NGUYỄN (TTTTXTDL)