Miền Bắc
Sa Pa – Thiên đường du lịch
Tôi đi một mạch từ Hà Nội lúc 7 giờ sáng, hơn 11 giờ thì đến thị xã Lào Cai. Điêm dừng chân đầu tiên là Đền Thượng – nơi thờ Đức thánh Trần. Sức hấp dẫn của Đền trước hết chưa phải là kiến trúc hay nội thất mà là cây đa 100 tuổi. Gốc cây rất cổ thụ, sù sì và to rộng, đặc biệt không hiểu tại sao từ cái gốc cây ấy lại tạo ra một cái vòm cổng, du khách có thể chui ra chui vào trong cái vòm cổng ấy. Ngọn cây thì xanh thẫm. Ngắm nhìn rất thích mà máy ảnh của tôi không chụp được cả cây. Cứ tiếc ngơ ngẩn. Chỉ một cây đa này thôi cũng đã tạo thành một điểm nhấn du lịch. So với cây Mêlaka của Malaysia thì nó chả thua kém gì, còn độc đáo nữa là đằng khác. Cái gốc cây như cái hang ấy, chắc chỉ có ở Lào Cai.
Lại đi SaPa, đến hơn 3h chiều thì tới nơi. Sau khi gửi xe tại khách sạn Châu Long, tôi lững thững đi bộ ngắm cảnh. Đập vào mắt tôi là rừng, là núi trập trùng bao la, dãy Phan Xi Păng ngút ngàn. Tôi đi vòng quanh nhà thờ đá ngắm nhìn tất cả nhà cửa phố sá, cứ lốm đốm nâu nâu, đỏ đỏ giữa bạt ngàn màu xanh. Mới hơn 3h chiều nhưng đã hết nắng. Ngọn Phan Xi Păng như một bức hoành sơn vừa hùng vĩ, vừa mênh mông che chắn ánh nắng mặt trời. Râm mát, dễ chịu và gợi cảm vô cùng. Tôi cứ nghĩ, ngay cả nước Ý nằm ở vùng ôn đới hoặc ngay cả buổi chiều tại Washington bên dòng Pôtomác mênh mang xanh biếc cũng không tạo ra được cho du khách cái cảm giác này: êm đềm, nhẹ nhàng mà sâu thẳm một tình cảm yêu đời, yêu quê hương… Tôi đang nghĩ vơ vẩn thế, bỗng thấy một hàng ngô nướng ngôi bên lề đường. Chị bán ngô lên tiếng mời “Ăn ngô đi”. Tôi dừng lại, ngồi xuống, bảo chị nướng cho một cái. Chị ngạc nhiên khi thấy tôi chỉ nói thế mà không chọn ngô, chị hỏi lại:
- Ăn cái nào, già hay bánh tẻ.
- Cái nào cũng được.
Thế là được dịp, chị nói về ngô cho tôi nghe.
- Đây là ngô nếp nướng. Ngô nếp bẹ nhỏ, hạt đều chằn chặn, hàng thẳng tắp. Nướng ăn ngon nhất: thơm, ngậy, dẻo và dính răng như ăn cốm. Cũng phải nhai từ từ đấy, không có rụng răng.
- Ở đây chỉ trồng ngô thôi à.
- Nhà nào cũng có. Quanh năm, bữa nào cũng ăn.
- Bữa nào cũng ăn thì chán. Nhà nào cũng có thì bán cho ai?
- Phải xay bột làm bánh chứ! Cho đường cho muối vào thành bánh ngọt, bánh mặn, ăn không chán đâu. Còn lấy ngô nấu rượu nữa. Dù nướng, luộc, thổi xôi, nấu chè, làm bánh hay nấu rượu đều ngon. Thân ngô lại làm hàng rào đấy.
Chị nói nhiều, đại ý ngô là nguồn thực phẩm chính của Sa Pa. Ngô đã chín, chị đưa cho tôi. Tôi tỉa từng hạt ăn đúng là dính răng như ăn cốm. Tôi nghĩ, có lẽ chỉ một món ngô nướng thôi cũng đủ để đưa nó vào hàng đặc sản. Tôi lập tức bảo chị bán cho mấy chục cái mang về Hà Nội làm quà, ai cũng khen ngô SaPa ngon quá!
Sáng hôm sau đi chợ Bắc Hà. Chợ cách thị trấn SaPa độ 50-60km. Chợ họp từ hai bên đường lên đỉnh đồi rồi vào chợ. Trong chợ cũng có hàng quán tử tế nhưng nó vẫn mang dáng vẻ chợ nguyên sơ của một vùng tự túc, tự cấp. Tôi chỉ đi loáng qua rồi ra ngoài xem chợ bán ngựa, bán trâu và nhất là xem chợ tình. Tiếc là chợ tình tối mới họp. Trên đường trở lại SaPa tôi cũng đã nhìn thấy những đôi nam nữ ngồi dưới bóng cây tự tình một cach hồn nhiên.
Đến Thác Bạc, chỉ đứng dưới chân thác nhìn lên dòng nước trắng ngần từ trên múi cao lơ lửng mây trời đổ xuống cũng có thể suy ra vì sao người ta gọi đây là Thác Bạc. Dòng nước dưới chân không còn hung dữ gầm réo nữa nhưng vẫn tung bọt trắng xóa. Tôi lội xuống nước, giơ tay lên, thầm kêu “Trời ơi, Thác Bạc, sao mà đẹp thế!”.
Khi đi, kế hoạch của tôi chỉ đến SaPa một ngày. Nhưng đến nơi thì vỡ kế hoạch một ngày mà vẫn còn nhiều điểm chưa thể đến, điểm đã đến thì cũng rất vội, thế mà ấn tượng SaPa vẫn rất đậm đà. Đây là một thiên đường du lịch. Du lịch văn hóa, sinh thái, nghỉ dưỡng… Một ngày ở SaPa có đủ 4 mùa. Sáng, hơi núi mờ mờ như mưa bay, trời mát mẻ, dễ chịu: mùa xuân. Trưa, nắng vàng rực rõ: mùa hè. Chiều, se lạnh: mùa thu. Đêm ngủ phải đắp chăn bông: đúng là mùa đông. Sau lần đi SaPa, tôi cũng đã đi được một số nơi khác trong và ngoài nước. Nhưng Sa Pa vẫn có gì kéo gọi lạ thường.
Theo KTDT
(19-06-2009)
Cổ Lễ, ngôi chùa mang dáng dấp thánh đường
Thành phố Nam Định qua cầu Treo khoảng 15km là đến thị trấn Cổ Lễ nhỏ xinh nằm giữa cánh đồng lúa xanh bát ngát. Thị trấn êm ả lâu đời này được biết đến nhiều là nhờ ngôi chùa cùng mang tên Cổ Lễ, một trong những ngôi chùa lớn và đẹp nhất miền Bắc, có kiến trúc đặc sắc và còn sở hữu quả chuông lớn nhất Việt Nam.
Thành phố Nam Định qua cầu Treo khoảng 15km là đến thị trấn Cổ Lễ nhỏ xinh nằm giữa cánh đồng lúa xanh bát ngát. Thị trấn êm ả lâu đời này được biết đến nhiều là nhờ ngôi chùa cùng mang tên Cổ Lễ, một trong những ngôi chùa lớn và đẹp nhất miền Bắc, có kiến trúc đặc sắc và còn sở hữu quả chuông lớn nhất Việt Nam.Chùa Bối Khê mùa sen kỳ lạ
Những ngày chớm hạ này theo quốc lộ 21B, tới chùa Đại Bi (thường được gọi là chùa Bối Khê) ở thôn Bối Khê, xã Tam Hưng, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây - cách Hà Nội chừng 20km, du khách sẽ được ngắm những hoa sen trắng, thơm ngào ngạt ẩn dưới tầng tầng cành lá trong không gian cổ kính của một ngôi chùa có từ thời nhà Trần.
Những ngày chớm hạ này theo quốc lộ 21B, tới chùa Đại Bi (thường được gọi là chùa Bối Khê) ở thôn Bối Khê, xã Tam Hưng, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây - cách Hà Nội chừng 20km, du khách sẽ được ngắm những hoa sen trắng, thơm ngào ngạt ẩn dưới tầng tầng cành lá trong không gian cổ kính của một ngôi chùa có từ thời nhà Trần.Bí ẩn ở hang động Tả Phìn
Bản Tả Phìn cách thị trấn Sa Pa 12km, chếch về phía đông bắc gồm hai dân tộc Dao và H’mông cư trú. Cách trụ sở UBND xã Tả Phìn gần 1km về phía Bắc có dãy núi đá vôi, một nhánh của dãy Hoàng Liên Sơn. Trong dãy núi này có một quả núi nhỏ, dưới chân núi nứt ra một cửa hang, chiều cao khoảng 5m, rộng khoảng 3m, mở ra một lối đi xuyên xuống đất.
Bản Tả Phìn cách thị trấn Sa Pa 12km, chếch về phía đông bắc gồm hai dân tộc Dao và H’mông cư trú. Cách trụ sở UBND xã Tả Phìn gần 1km về phía Bắc có dãy núi đá vôi, một nhánh của dãy Hoàng Liên Sơn. Trong dãy núi này có một quả núi nhỏ, dưới chân núi nứt ra một cửa hang, chiều cao khoảng 5m, rộng khoảng 3m, mở ra một lối đi xuyên xuống đất.Bông Sen trên đỉnh Yên Tử
Vào Hội Xuân Yên Tử 2007, du khách thập phương sẽ được chiêm ngưỡng ngôi chùa Đồng mới rực rỡ như một bông sen bằng đồng giữa ngút ngàn cây xanh, nằm ở điểm cao trên 1.068m so với mặt biển.
Vào Hội Xuân Yên Tử 2007, du khách thập phương sẽ được chiêm ngưỡng ngôi chùa Đồng mới rực rỡ như một bông sen bằng đồng giữa ngút ngàn cây xanh, nằm ở điểm cao trên 1.068m so với mặt biển.:. Latest news




