Xây dựng cảng tàu du lịch: Yêu cầu bức thiết
Từ năm 2008 đến nay, lượng khách du lịch quốc tế đến Bà Rịa-Vũng Tàu (BR-VT) bằng tàu biển ngày càng tăng mạnh. Năm 2008 đạt khoảng 40 ngàn lượt khách, 6 tháng đầu năm 2009 là hơn 21 ngàn lượt. Tuy vậy, việc đón tiếp các tàu này đã gặp nhiều khó khăn do trên địa bàn tỉnh chưa có cảng biển cho tàu khách.
TÀU NHIỀU, THIẾU CẢNG
Theo ông Nguyễn Nam Phương, Phó Giám đốc Công ty TNHH Hải Nam (đại lý tàu biển), trước năm 2004, các tàu khách khi đến BR-VT thường cập cảng Bà Rịa Serece (cảng Phú Mỹ) hoặc neo tại khu vực vịnh Gành Rái (TP. Vũng Tàu) rồi chuyển tải khách bằng tàu nhỏ. Sau đó, từ năm 2004, Chính phủ đã cho phép cảng Inter Flour là cảng chuyên dụng tạm đón tàu khách trong 2 năm để giải quyết nhu cầu của tàu khách khi vào BR-VT. Sau đó, từ năm 2007, chủ trương trên hết hạn và cảng này tiếp tục việc xây dựng mở rộng nên nhiều tàu khách lại phải neo đậu ngoài khơi vì thiếu cảng tàu khách chuyên dụng. Từ tháng 2-2009, cảng PTSC Phú Mỹ (huyện Tân Thành) được chuyển công năng từ cảng chuyên dụng sang cảng tổng hợp, trở thành nơi đón tiếp nhiều tàu khách khi đến BR-VT. Từ khi đi vào hoạt động, đã có 9 tàu khách cập cảng này, mang theo gần 20.000 du khách quốc tế thăm BR-VT và TP. Hồ Chí Minh.
Tuy nhiên, theo tính toán của các doanh nghiệp kinh doanh cảng biển, lợi nhuận từ việc đón tàu khách thấp hơn nhiều so với đón tàu hàng. Chính vì vậy, tuy họ rất ưu tiên đón tàu khách nhưng trong trường hợp tàu hàng đến cảng trùng với thời gian tàu khách cập cảng thì họ sẽ chọn phương án nhận tàu hàng. Lý dó là vì ngoài doanh thu và lợi nhuận cao, giải quyết việc làm cho nhiều công nhân, thì tàu hàng thường lưu lại cảng nhiều ngày hơn tàu khách và thường là những khách hàng quen thuộc. Do đó, nếu cảng từ chối tàu hàng, họ sẽ dễ bị mất khách cho những lần sau và đây là điều mà các doanh nghiệp cảng không bao giờ mong muốn.
NHU CẦU BỨC THIẾT
Trên địa bàn tỉnh BR-VT hiện có 14 cảng biển. Các cảng này tập trung chủ yếu trên sông Thị Vải và sông Dinh, phần lớn là cảng nước sâu, có thể đón trực tiếp tàu biển, không phải chuyển tải khách và có chi phí hợp lý nên nhiều hãng tàu biển quốc tế và lữ hành quốc tế trong nước chọn BR-VT làm nơi đổ khách. Trung bình mỗi chuyến tàu cập cảng tại BR-VT mang theo khoảng 2.000 du khách quốc tế, chưa kể gần 1.000 thuỷ thủ đoàn. Đây là đối tượng khách có khả năng chi tiêu cao và không bị ảnh hưởng bởi suy thoái kinh tế. Họ chủ yếu là những người lớn tuổi, sau khi về hưu, họ lấy tiền dành dụm để đi du lịch, nghỉ dưỡng.
Theo ước tính của ông Nguyễn Nam Phương, trung bình mỗi người khách đi tour này khi đến Việt Nam sẽ chi tiêu hết 100-200USD/ngày, gồm cả tiền tổ chức tour tại Việt Nam và cho mua sắm. So với các địa phương khác như TP. Hồ Chí Minh, Quảng Ninh, Nha Trang, việc đón tàu biển tại BR-VT có nhiều điều kiện thuận lợi hơn (TP. Hồ Chí Minh bị hạn chế về giờ neo đậu, chỉ đón được tàu nhỏ, thiếu cảng; Nha Trang bị vướng cáp treo, thiếu cảng; Quảng Ninh thiếu cảng…). Tuy vậy, do chưa có cảng du lịch chuyên dụng nên thời gian qua nhiều tàu khách đến BR-VT đã phải neo ngoài khơi, cách bờ khoảng 6km để chuyển tải khách. Đây là điều mà các hãng tàu du lịch rất không muốn vì mỗi lần chuyển tải, họ phải tốn thêm vài chục ngàn USD cho việc thuê tàu nhỏ, nhân công, xăng dầu vận hành tàu và điều quan trọng hơn cả là sức khoẻ, sự an toàn của du khách không được bảo đảm dẫn đến việc họ sẽ hủy tour.
Bên cạnh đó, do tàu cập vào cảng tổng hợp nên khách sẽ bị ảnh hưởng bởi hoạt động bốc dỡ hàng hoá tại cảng. Đơn cử, trong một lần đến cảng PTSC Phú Mỹ đón tàu Diamond Princess, chúng tôi chứng kiến cảnh nhiều du khách phải hứng chịu những đám khói mang theo mùi khó chịu ngùn ngụt bốc lên từ một nhà máy thép bên cạnh. Ngoài ra, việc bảo đảm an ninh an toàn cho du khách tại các điểm du lịch tại BR-VT chưa thực sự tốt. Mỗi lần có đoàn khách nước ngoài tới là đội quân bán hàng rong bao vây, tranh giành, thậm chí móc túi, giật đồ của du khách, khiến du khách không hài lòng.
Tại chương trình hành động của UBND tỉnh thực hiện Nghị quyết số 05-NQ/TU ngày 27-5-2008 của Ban Thường vụ Tỉnh ủy về phát triển kinh tế du lịch BR-VT đến năm 2010 và tầm nhìn đến 2015, ở phần nhiệm vụ - giải pháp xác định: “Khảo sát, lựa chọn địa điểm để quy hoạch xây dựng cảng cho tàu khách du lịch; kêu gọi đầu tư, có chính sách ưu đãi cho loại hình đầu tư du lịch này để phục vụ phát triển kinh tế du lịch”. Tuy vậy, đây là một giải pháp mang tính lâu dài, phải mất nhiều năm nữa mới có thể thực hiện được.
[1] [2] [3]
Từ năm 2008 đến nay, lượng khách du lịch quốc tế đến Bà Rịa-Vũng Tàu (BR-VT) bằng tàu biển ngày càng tăng mạnh. Năm 2008 đạt khoảng 40 ngàn lượt khách, 6 tháng đầu năm 2009 là hơn 21 ngàn lượt. Tuy vậy, việc đón tiếp các tàu này đã gặp nhiều khó khăn do trên địa bàn tỉnh chưa có cảng biển cho tàu khách. TÀU NHIỀU, THIẾU CẢNG
Theo ông Nguyễn Nam Phương, Phó Giám đốc Công ty TNHH Hải Nam (đại lý tàu biển), trước năm 2004, các tàu khách khi đến BR-VT thường cập cảng Bà Rịa Serece (cảng Phú Mỹ) hoặc neo tại khu vực vịnh Gành Rái (TP. Vũng Tàu) rồi chuyển tải khách bằng tàu nhỏ. Sau đó, từ năm 2004, Chính phủ đã cho phép cảng Inter Flour là cảng chuyên dụng tạm đón tàu khách trong 2 năm để giải quyết nhu cầu của tàu khách khi vào BR-VT. Sau đó, từ năm 2007, chủ trương trên hết hạn và cảng này tiếp tục việc xây dựng mở rộng nên nhiều tàu khách lại phải neo đậu ngoài khơi vì thiếu cảng tàu khách chuyên dụng. Từ tháng 2-2009, cảng PTSC Phú Mỹ (huyện Tân Thành) được chuyển công năng từ cảng chuyên dụng sang cảng tổng hợp, trở thành nơi đón tiếp nhiều tàu khách khi đến BR-VT. Từ khi đi vào hoạt động, đã có 9 tàu khách cập cảng này, mang theo gần 20.000 du khách quốc tế thăm BR-VT và TP. Hồ Chí Minh.
Bản thân công ty TNHH Hải Nam đã nhiều lần bị các cảng từ chối đón tàu. Điển hình là việc đón tàu Diamond Princess trở lại BR-VT vào ngày 19-4 (trước đó tàu đã vào các ngày 11-4 và 12-3), Công ty Hải Nam đã phải liên hệ với nhiều cảng trên địa bàn tỉnh nhưng đều bị lắc đầu từ chối vì thời gian này các cảng đều phải đón tàu hàng. Công ty đã tính đến phương án phải để tàu neo ngoài khơi Vũng Tàu rồi chuyển tải khách vào bờ, chấp nhận chịu thiệt với khách hàng. Tuy nhiên, cuối cùng, qua sự can thiệp của Cảng vụ Hàng hải Vũng Tàu, Công ty TNHH Hải Nam cũng được cảng Inter Flour (huyện Tân Thành) chấp thuận cho tàu cập cảng và đây chỉ là một giải pháp tình thế.
Tuy nhiên, theo tính toán của các doanh nghiệp kinh doanh cảng biển, lợi nhuận từ việc đón tàu khách thấp hơn nhiều so với đón tàu hàng. Chính vì vậy, tuy họ rất ưu tiên đón tàu khách nhưng trong trường hợp tàu hàng đến cảng trùng với thời gian tàu khách cập cảng thì họ sẽ chọn phương án nhận tàu hàng. Lý dó là vì ngoài doanh thu và lợi nhuận cao, giải quyết việc làm cho nhiều công nhân, thì tàu hàng thường lưu lại cảng nhiều ngày hơn tàu khách và thường là những khách hàng quen thuộc. Do đó, nếu cảng từ chối tàu hàng, họ sẽ dễ bị mất khách cho những lần sau và đây là điều mà các doanh nghiệp cảng không bao giờ mong muốn.
NHU CẦU BỨC THIẾT
Trên địa bàn tỉnh BR-VT hiện có 14 cảng biển. Các cảng này tập trung chủ yếu trên sông Thị Vải và sông Dinh, phần lớn là cảng nước sâu, có thể đón trực tiếp tàu biển, không phải chuyển tải khách và có chi phí hợp lý nên nhiều hãng tàu biển quốc tế và lữ hành quốc tế trong nước chọn BR-VT làm nơi đổ khách. Trung bình mỗi chuyến tàu cập cảng tại BR-VT mang theo khoảng 2.000 du khách quốc tế, chưa kể gần 1.000 thuỷ thủ đoàn. Đây là đối tượng khách có khả năng chi tiêu cao và không bị ảnh hưởng bởi suy thoái kinh tế. Họ chủ yếu là những người lớn tuổi, sau khi về hưu, họ lấy tiền dành dụm để đi du lịch, nghỉ dưỡng.
Theo ước tính của ông Nguyễn Nam Phương, trung bình mỗi người khách đi tour này khi đến Việt Nam sẽ chi tiêu hết 100-200USD/ngày, gồm cả tiền tổ chức tour tại Việt Nam và cho mua sắm. So với các địa phương khác như TP. Hồ Chí Minh, Quảng Ninh, Nha Trang, việc đón tàu biển tại BR-VT có nhiều điều kiện thuận lợi hơn (TP. Hồ Chí Minh bị hạn chế về giờ neo đậu, chỉ đón được tàu nhỏ, thiếu cảng; Nha Trang bị vướng cáp treo, thiếu cảng; Quảng Ninh thiếu cảng…). Tuy vậy, do chưa có cảng du lịch chuyên dụng nên thời gian qua nhiều tàu khách đến BR-VT đã phải neo ngoài khơi, cách bờ khoảng 6km để chuyển tải khách. Đây là điều mà các hãng tàu du lịch rất không muốn vì mỗi lần chuyển tải, họ phải tốn thêm vài chục ngàn USD cho việc thuê tàu nhỏ, nhân công, xăng dầu vận hành tàu và điều quan trọng hơn cả là sức khoẻ, sự an toàn của du khách không được bảo đảm dẫn đến việc họ sẽ hủy tour.
Bên cạnh đó, do tàu cập vào cảng tổng hợp nên khách sẽ bị ảnh hưởng bởi hoạt động bốc dỡ hàng hoá tại cảng. Đơn cử, trong một lần đến cảng PTSC Phú Mỹ đón tàu Diamond Princess, chúng tôi chứng kiến cảnh nhiều du khách phải hứng chịu những đám khói mang theo mùi khó chịu ngùn ngụt bốc lên từ một nhà máy thép bên cạnh. Ngoài ra, việc bảo đảm an ninh an toàn cho du khách tại các điểm du lịch tại BR-VT chưa thực sự tốt. Mỗi lần có đoàn khách nước ngoài tới là đội quân bán hàng rong bao vây, tranh giành, thậm chí móc túi, giật đồ của du khách, khiến du khách không hài lòng.
Tại chương trình hành động của UBND tỉnh thực hiện Nghị quyết số 05-NQ/TU ngày 27-5-2008 của Ban Thường vụ Tỉnh ủy về phát triển kinh tế du lịch BR-VT đến năm 2010 và tầm nhìn đến 2015, ở phần nhiệm vụ - giải pháp xác định: “Khảo sát, lựa chọn địa điểm để quy hoạch xây dựng cảng cho tàu khách du lịch; kêu gọi đầu tư, có chính sách ưu đãi cho loại hình đầu tư du lịch này để phục vụ phát triển kinh tế du lịch”. Tuy vậy, đây là một giải pháp mang tính lâu dài, phải mất nhiều năm nữa mới có thể thực hiện được.
Đức Anh
(11-09-2009)
[1] [2] [3]
:. Последние новости




